Chùm thơ hay về vẻ đẹp và thân phận người phụ nữ Việt Nam thời

Chào mừng bạn đến với 4kings-championship.com trong bài viết về Stt hay về phụ nử điểm dừg của đàn ôg chúng tôi sẽ chia sẻ kinh nghiệm chuyên sâu của mình cung cấp kiến thức chuyên sâu dành cho bạn.

Phụ nữ là một nửa của thế giới, là một phần vô cùng quan trọng không thể thiếu tạo nên những điều tuyệt vời. Chính vì vậy những bài thơ hay về phụ nữ luôn là đề tài vô tận trong thi ca. Đó là những bài thơ ca ngợi tài năng, nghị lực và cảm thông số phận của những người phụ nữ, đặc biệt là những người phụ nữ Việt Nam kiên cường, mạnh mẽ.

Mục lục

1. Thơ về phụ nữ Việt Nam xưa và nay

Bác Hồ đã từng tặng 8 chữ vàng cho người phụ nữ Việt Nam: “Anh hùng – Bất khuất – Trung Hậu – Đảm đang”. Quả thật như vậy, qua những vần thơ về phụ nữ, chúng ta có thể cảm nhận được nét đẹp của người phụ nữ xưa và nay. Họ vừa dịu dàng, đoan trang, vừa khéo léo, tinh tế. Họ chính là hơi ấm, là bến đỗ an toàn cho chúng ta dừng chân sau những va vấp của cuộc đời.

1.1 Nữ nhi nước Nam

tho-ve-phu-nu-voh-1

Tự hào nhi nữ Nước Nam Tình yêu Tổ quốc nồng nàn trong tim Dõi theo một dải cổ kim Biết bao gương sáng nhấn chìm ngoại xâm

Quê hương Đất Nước luôn cần Dù Nam hay Nữ là dân nước nhà Con dân nước Việt ở xa Hay là trong nước chúng ta đồng lòng

Đánh cho lũ giặc xâm lăng Không còn cái thói hung hăng lưỡi bò Kẻ nào bán nước nhốt kho Đem ra chém hết không cho sống cùng

Quê hương khắp nẻo thịnh hưng Không còn thấy cảnh khật khừng lũ quan Ngày đêm đục khoét đâu màng Dân nghèo đói khổ, quan san giặc thù

Than ôi! Giấc ngủ ngàn thu Tiền vàng địa vị phù du cõi trần Sống sao cho xứng tiền nhân Non sông Đất nước khi cần xả thân.

(Tác giả: Nguyễn Học)

1.2 Phụ nữ Việt Nam

Giữ gìn truyền thống nếp ngàn xưa Công của chị em nói chẳng thừa Gánh vác việc nhà lo việc nước Thân cò đâu quản nắng hay mưa

Tiếng cồng xung trận vọng chiềng Nưa Đồng khởi Bến Tre đất xứ dừa Vương nữ oai hùng vang một thuở Để giờ kể chuyện vẫn say sưa

Ầu ơi giọng hát tiếng thoi đưa Hồn mẹ Âu Cơ trải rộng vừa Ấm máu tiên rồng nuôi dũng khí Trung trinh ngời sáng nếp ngàn xưa.

(Tác giả: Nguyễn Bằng)

1.3 Hãy mãi là cô gái Việt Nam

Mãi nhé là cô gái Việt Nam Dịu dàng, đôn hậu nhất trần gianCông dung ngôn hạnh làm tâm niệm Hiếu thảo mẹ cha suốt tháng năm

Mãi nhé là cô gái Việt Nam Âu Cơ huyết thống, nết đoan trang Trẻ thương, già kính, nhường trên dưới Quán xuyến gia đình thật đảm đang

Mãi nhé là cô gái Việt Nam Nhân từ, độ lượng, tánh chuyên cần Giúp người lâm nạn, khi nghèo khó Tận tụy hy sinh chẳng quản thân

Hãy mãi là cô gái Việt Nam Danh thơm mẫu mực giống da vàng Tấm gương cao đẹp và trong sáng Hậu thế muôn đời nức tiếng vang.

(Tác giả: Việt Đường)

Xem thêm: Công dung ngôn hạnh thời phong kiến khác thời hiện đại như thế nào?

1.4 Sẽ mãi là cô gái Việt Nam

Em đã là cô gái Việt Nam Tóc dài buông áo lụa Hà Đông Ghi lời tứ đức câu cha dạy Hiếu thảo, tam tòng mẹ bảo ngoan

Em vẫn là cô gái Việt Nam Gia phong, nề nếp, rất đoan trang Kính trên nhường dưới lòng hằng nhớ Việc nước, việc nhà luôn đảm đang

Em sẽ là cô gái Việt NamBao dung, cứu khổ chẳng nề thân Nhường cơm sẻ áo người cơ nhỡ Hăng hái tham gia rất lẹ làng

Em hứa là cô gái Việt Nam Noi gương sáng chói Hai Bà Trưng Nước non gìn giữ khi nguy biến Sống xứng rạng danh giống Lạc Hồng.

(Tác giả: Tóc Mai)

1.5 Phụ nữ ba đảm đang

Kiên cường, trung hậu, đảm đang Việc nhà, việc nước vẹn toàn cả hai Anh đi đánh giặc đường dài Tay cày, tay súng hôm mai chuyên cần

Xạ thủ em bắn đúng tâm Đường cày thẳng tắp ngang tầm với anh Ruộng đồng, ngô, lúa, rau xanh Mùa màng gặt hái để giành vào kho

Chiến trường thắng trận càng to Hậu phương, tiền tuyến chung lo nước nhà Nuôi con, phụng dưỡng mẹ cha Mong ngày chiến thắng hoan ca anh về

Ấm nồng dải đất tình quê Hương đời tỏa ngát anh về cùng em Cùng nhau ra sức luyện rènGia đình hạnh phúc vững bền dài lâu.

(Tác giả: Nguyễn Thị Phúc)

1.6 Tự hào phụ nữ Việt Nam

Tự hào phụ nữ Việt Nam, Chuyên tâm việc nước, việc nhà đảm đang. Xứng danh với tám chữ vàng, Bác Hồ khen tặng vẻ vang rạng ngời.

“Anh hùng bất khuất” bao đời, “Đảm đang” “trung hậu” đó lời Bác trao. Thật là hạnh phúc tự hào, Việt Nam ta có biết bao anh hùng.

Những người phụ nữ kiên trung, Mưa bom lửa đạn bão bùng xong pha. Hy sinh vì đất nước nhà, Mỗi người là một bông hoa dâng đời!

(Tác giả: Mai Ngọc Thoan)

Xem thêm: Những phong tục tập quán độc đáo của người Việt Nam

1.7 Ngợi ca về phụ nữ ta

Đẹp thay phụ nữ Việt Nam Đảm đang tần tảo âm thầm hy sinh Vì con quên cả thân mình Tấm lòng của biển lung linh rạng ngời

Tình yêu xa cách đôi nơi Gìn lòng chung thủy tuyệt vời biết bao Dưỡng nuôi hy vọng khát khao Chờ chồng hóa đá chẳng nao dạ lòng

Mặc dù thân phận má hồng Tuổi xanh dũng cảm xung phong đi đầu Đạn bom nước độc rừng sâuKiên trì bám trụ dãi dầu gió sương

Vì yêu đất nước quê hương Xứng danh nữ kiệt Trưng Vương lẫy lừng Đời sau bất khuất anh hùng Đảm đang trung hậu đã từng nêu gương

Việc nhà việc nước đảm đương Thời kỳ đổi mới thương trường kém ai Tài năng trí tuệ chung tay Dựng xây Tổ Quốc đổi thay đẹp giàu.

(Tác giả: Phan Hạnh)

1.8 Thơ ca ngợi phụ nữ Việt Nam

Thế gian cần có mặt trời Phụ nữ quan trọng trong đời đàn ông Khi xưa nhờ mẹ ẵm bồng Nuôi nấng dạy dỗ thành công với nhà

Lớn lên lập thất thành gia Cũng người phụ nữ của ta mặn nồng Chia sẻ gian khó cùng chồng Phụ nữ tự nguyện không mong đáp đền

Tình nghĩa phu thê vững bền Thuỷ chung son sắt bên nhau suốt đời Cho dù vật đổi sao dời Phụ nữ mãi mãi suốt đời chồng con

Miếng cơm manh áo vì con Phụ nữ chịu cực héo hon thân gầy Nuôi cho con được đủ đầy Mong con khôn lớn tương lai rạng ngời

Hy sinh vì con suốt đời Phụ nữ cao cả khắp nơi… kính chào.

(Tác giả: Huê Đàm)

Xem thêm: Tuyển tập bài thơ về cuộc sống hay và ý nghĩa

2. Thơ về thân phận của người phụ nữ

Sinh ra là phụ nữ luôn phải chịu thiệt thòi. Thấu hiểu được sự cay đắng đó, nhiều thi nhân gửi gắm niềm cảm thương sâu sắc cho những kiếp người qua từng con chữ, dòng thơ về phụ nữ. Các nhà thơ thương xót cho thân phận những người phụ nữ hồng nhan bạc phận.

2.1 Một kiếp hồng nhan

Tai nghe tê tái lòng ai Trăm ngàn vạn tiếng thở dài mà thương Một mình thân gái dặm trườngĐa đoan má phấn môi hường xót xa

Bao năm một cõi ta bà Huyền mơ hão mộng những là trái ngang Quê người khắp nẻo lang thang Bao phen trắc trở lỡ làng tình duyên

Dạt trôi biết mấy mươi miền Không nơi bến đậu lòng thuyền rạn đau Tình côi một mảnh nát nhàu Chỉ còn héo hắt một màu thở than

Tiếc cho mộng đẹp vỡ tan Trăng lên trăng xuống trăng tàn còn mơ Não nùng cả một trời thơ Xót thương vô bến vô bờ… ngàn năm!

(Tác giả: Đồng Kế)

Xem thêm: Muốn hiểu rõ hồng nhan bạc phận hãy đọc truyện Kiều

2.2 Là phụ nữ

Là phụ nữ thường mang tiếng khó hiểu. Bởi đa phần họ sống rất nội tâm! Dẫu đớn đau cũng cam chịu âm thầm. Nhưng tất cả nằm sâu trong mắt họ.

Hiểu phụ nữ đôi khi là rất khó! Một cử chỉ thôi cũng muốn nói nhiều điều… Họ cũng cần ai đó hiểu và yêu. Tiếng thở dài cũng chứa đựng tất cả.

Họ ghét nhất là những điều dối trá! Họ yêu nhất… sự thật và chân thành… Bởi với họ tình yêu rất mong manh. Theo lý trí, con tim hay cảm xúc.

Không phải đẹp là đi kèm hạnh phúc. Bởi thế gian còn có những lọc lừa… Cười ban ngày nhưng tối khóc như mưa! Muốn mở lòng nhưng lại sợ vấp ngã.

Có những người lại gói ghém tất cả… Và âm thầm giấu hết tận vào tim. Lấy nụ cười che đi những nỗi niềm. Nhưng bên trong là trái tim vụn vỡ.

(Tác giả: Ngọc Nghĩa)

2.3 Thân phận đàn bà

Ôi thương quá tấm thân bồ liễu Lỡ sa chân đục chịu trong nhờ Mười hai bến nước đợi chờ Em nào biết được bến bờ bình yên

Nếu lấy được chồng hiền tốt phước Thương vợ con như nước dâng trào Gia đình hạnh phúc biết bao Yêu thương hòa thuận ngọt ngào quanh năm

Nếu xấu số lấy nhầm chồng dữ Ngày rượu chè mấy cử li bì Ra đường gái gú cặp đi Vợ con bỏ mặc sầu bi đêm ngày

Bao cực khổ đắng cay phận bạc Đành cắn răng phó mặc ông trời Biết bao sóng gió tơi bời Đành cam chịu đựng một đời khổ đau.

(Tác giả: Ngọc Chi)

2.4 Người đàn bà ấy

Đã lâu rồi nụ cười ấy chẳng tươi Chỉ nhếch mép giữa trần đời ô trọc Ai thấu hiểu một nỗi lòng cô độc Giấu lặng thầm giọt nước mắt trong tim…

Đã lâu rồi ánh mắt ấy im lìm Chẳng thay đổi với vui buồn, ai oán Vẫn nhìn đời hai mảng màu tối sáng Mà tâm hồn luôn gào thét Phía sau…

Đã lâu rồi quên mất với nỗi đau Làm bạn với bóng đêm nghe đời lầm lỡ Ngày tháng nhiều lên chất chồng thêm tan vỡ Nếm trải nỗi đau đời nên ta mãi Trần gian…

Đôi lúc chạnh lòng… Bỗng thấy… hoang mang…

(Tác giả: Thạch Thảo)

2.5 Người đàn bà cô đơn

Người đàn bà có gương mặt xót xa Bởi cuộc sống nhiều phong ba bão tố Bão tố của lòng mình với biết bao trăn trở Bão tố của tình yêu khi dang dở cách xa…

Thu đã về mang lại những hương hoa Làm dịu tâm hồn người đàn bà son trẻ Gió mùa thu mơn man nhè nhẹ Xoa vết thương lòng và làm dịu vết đau.

Người đàn bà có mái tóc đen nâu Có đôi mắt thẳm sâu chứa nỗi sầu vô tận Trước gian lao vẫn vượt lên số phận Và mỉm cười… dù lận đận cô đơn.

Người đàn bà ngồi ngắm ánh hoàng hôn Ngắm biển xanh thả tâm hồn tĩnh tại Biết quên đi những lỗi lầm vụng dại Tự răn mình… xây dựng lại tương lai.

(Tác giả: Đức Trung)

2.6 Người đàn bà đã cũ

Em trải qua bao thăng trầm cuộc sống Giữa dòng đời đầy sóng dữ phong ba Đã bao phen khóe mắt lệ nhạt nhòa Lòng khắc khoải nỗi xót xa vô tận.

Chuyện tình duyên kiếp này sao lận đận? Khóc cuộc tình… đánh mất tuổi thanh xuân Rong ruổi, bon chen kiếp sống phong trần Như gánh nặng ngàn cân trên vai nhỏ.

Em muốn chôn cuộc tình đầy bão tố Dưới mộ sâu phủ trắng chiếc khăn tang Để từ nay em phải chịu lỡ làng Mãi trở thành NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÃ CŨ!

Bao canh dài em trở trăn không ngủ Hạnh phúc nào ấp ủ trái tim côi? Em hãy vui lên kiêu hãnh với đời Qua đêm tối ngày mai trời hừng sáng.

(Tác giả: Đức Trung)

2.7 Phận đàn bà

Trời sinh ra kiếp Đàn Bà Buồn vui số phận âu là rủi may Dở đời nếm đủ đắng cay Sướng vui đâu cũng là hay bởi mình Vô duyên bến đục gạ tình Sống đời trôi nổi nếm nghìn đau thương

Mỏng manh một kiếp má hường Xương mai mình hạc đoạn trường bể dâu Biển tình ai biết nông, sâu Lựa duyên ai biết phải câu lỡ làng Đầu hôm ý thiếp tình chàng Canh năm chợt tỉnh bẽ bàng đớn đau

Thói đời lẫn lộn vàng thau Đem duyên lỡ buộc vào nhau mất rồi Yêu chi yêu đáng kẻ tồi Rủ rê cái xác làm mồi đứa hư Hay là duyên nghiệp tiền dư ? Oán đâu đòi trả, để như nợ đời

Tội chi đâu hỡi ông trời Thế gian phỉ nhổ những lời dèm pha Cho tàn cho héo mới tha Dày cho rã nhụy nát hoa mới chừa Khổ đau chẳng mấy cho vừa Duyên mình chẳng phải duyên thừa cũng không

Thân bèo trôi nổi nhánh sông Dạt vào bến đục hỏi mong những gì Chẳng yêu lúc chớm xuân thì Nói chi quá nửa phòng nhì cho ai ? Vội yêu lúc buổi sớm mai Xế chiều bóng ngả nối hai lần đò

Ngoài kia những phận cánh cò Nuôi con một bóng võ vò một thân Đời ai lỡ bước sa chân Trói vào duyên hẩm ái ân lỡ đà Đắng cay cái kiếp Đàn Bà Chỉ vui khi nó… Chẳng là… Của ai…!

(Tác giả: Bách Tùng Vũ)

2.8 Nỗi buồn em tôi

Em gái ngoan!

Em nghĩ chi… mà đôi mắt xa xăm Có phải? Mấy đêm rồi thiếu ngủ Đôi mắt thâm quầng, đã nói lên tất cả Em của chị ơi! Khổ gần hết cả đời người

Em lấy chồng, chưa đến tuổi hai mươi Chưa đầy tháng, chồng vào quân ngũ Để lại cho em… bào thai chớm nở Con ra đời, không biết mặt cha Cứ vậy nuôi con,chăm mẹ thay chồng Sau bốn năm,được tin chồng tử trận Cứ thế nuôi con, làm mẹ, làm cha Gái một con, trông mòn con mắt Trai trong làng,rất muốn có được em Em được ngợi ca… đảm đang… chung thủy Vợ liệt sĩ mà… an ủi nơi em

Vậy mà hôm nay, em thấy khổ thật rồi Buồn vì… con dâu không hiểu chuyện Căn nhà nhà xưa… còn ấm êm đâu Chiến tranh qua rồi… nỗi đau còn đó Lấy hết rồi… niềm vui của em tôi Thôi! Hãy tự lo cho mình em ạ… Chồng em sẽ vui… khi thấy em cười

(Tác giả: Hiển Minh)

2.9 Phận đàn bà

Người đàn bà… sau vất vả lo toan Không so sánh hay vội vàng luyến tiếc Trước bổn phận họ luôn chỉ có biết Vì người thân mọi việc chẳng nề hà…

Người đàn bà… cùng cảm xúc như ta Cũng lúc vui hay mắt nhòa đẫm lệ Chỉ có khác luôn thấy mình yếu thế Nên đành lòng chấp nhận để ấm êm…

Người đàn bà… cũng trống vắng về đêm Cũng thao thức yếu mềm khi bất chợt Mong ai đó luôn sẻ bùi chia ngọt Biết lắng nghe góc khuất để nguôi lòng…

Người đàn bà… nhiều điểm khác đàn ông Họ luôn nghĩ vợ chồng là vĩnh cửu Nhưng đôi lúc trong lòng vẫn cam chịu Bởi vì con… sợ thiếu đi một phần…

Người đàn bà… rất hay dễ tủi thân Nhiều lúc giận nhưng ân cần lại hết Dù vẫn biết… nhưng nhiều khi mải việc Thường bị quên chẳng nhớ đến mỗi ngày.

(Tác giả: Tùng Nguyễn)

2.10 Mặc kệ đời vui vẻ nhé… Người ơi!

Phận đàn bà mười hai bến mong manh Gặp bến trong giấc an lành mộng đẹp Gắn bó trọn đời như một đôi dép Vượt cả gập ghềnh nhỏ hẹp quanh co

Phận đàn bà nhiều lắm những nỗi lo Nghiêng chòng chành trước sóng to gió lớn Chuyện chồng con cũng đôi khi xô gợn Miệng lưỡi đời cà chớn ưỡn ẹo trêu

Bởi vậy mà có lúc thấy thật kiêu Người đời gọi cô bé liều đanh đá Lại có khi em lạnh lùng băng giá Phải chăng vì xa quá một niềm thương

Cõi tạm này còn nhiều lắm nhiễu nhương Cứ thực tâm với con đường em chọn Đừng bận lòng với những lời đưa đón Người rộng lòng… kẻ nhỏ mọn tức ghen

Phận đàn bà cay đắng cũng từng quen Bao khốn khó chất chồng lên vai nhỏ Đem yêu thương trút chân tình trao ngỏ Đêm cô phòng vàng võ cảnh đợi trông

Ta muốn em tươi thắm tựa nụ hồng Cứ mỉm cười bão giông đời mặc kệ Sống vô tư vươn lên đầy mạnh mẽ Đúng nghĩa đời… phái đẹp nhé là em…

(Tác giả: Vũ Xuân Hòa)

2.11 Người đàn bà tìm kiếm những giấc mơ

Người đàn bà tìm kiếm những giấc mơ Quên ngày tháng hững hờ qua song cửa Đêm trầm mặc nghe linh hồn mục rữa Khẽ thở dài trăn trở giọt tình loang.

Người đàn bà mang tâm sự đa đoan Chôn vào tim dở dang ngàn ước vọng Cố níu kéo cho riêng mình ảo mộng Vớt bóng trăng lay động giữa sông sầu.

Người đàn bà ngụp lặn đáy bể dâu Tìm ngơ ngác buổi đầu bao hẹn ước Những mùa yêu như thuyền trôi ngược nước Để trọn đời day dứt nỗi niềm riêng.

Người đàn bà lạc lối lỡ tơ duyên Đêm ưu tư muộn phiền dâng chất ngất Co người lại nép mình trong góc khuất Trốn nỗi buồn thao thức giữa trời thu.

Một mối tình trọn vẹn biết tìm đâu Khi chiều xuống bạc màu từng tia nắng Mong bình yên yên bình trong khoảng lặng Như ráng chiều tỏa rạng cuối trời xa

Người đàn bà lại tìm những giấc mơ…

(Tác giả: Diệp Ly)

Xem thêm: Nhói lòng với những bài thơ buồn về tình yêu đôi lứa khiến bạn rưng rưng nước mắt

3. Thơ vui về phụ nữ hiện đại mạnh mẽ, đảm đang

Ngày nay, người phụ nữ không còn cam chịu cảnh ru rú ở xó bếp, chỉ biết nội trợ. Họ có thể lên được phòng khách, xuống được nhà bếp, càng ngày càng mạnh mẽ, đảm đang. Do đó, có nhiều thi nhân viết thơ về phụ nữ để ca ngợi tài năng, nghị lực của họ, giúp họ có thêm động lực thực hiện những ước mơ, đam mê của bản thân.

3.1 Mật Ngôn

Ngày xưa em với mật ngôn Bao nhiêu vị ngọt rót giòn mùa yêu Dịu dàng tận cõi linh phiêu Môi như đường mía nói điều xanh non.

Bây giờ em cũng mật ngôn Xa xôi miệng lưỡi lượn tròn hình sin Anh mà hiểu được chết liền Gió bay đằng gió, quàng xiên đằng lời.

Anh giờ niệm cả một đời Mật ngôn đem thả lên trời gọi tên Nam mô Em! Một cõi miền Bao nhiêu gãy nát vo viên cũng tròn.

Ngộ ra đời những mật ngôn Núi là thuyết pháp xanh rờn cỏ cây Ngộ ra chân lý là đây: Em là pháp, Phật là mây cuối trời.

(Tác giả: Chu Minh Khôi)

3.2 Cô Tấm Ngày Nay

Em đẹp thế này có chết tôi không Cái dáng hiền ngoan cho đời ngơ ngẩn Có phải em đây… hay là cô Tấm Mới vừa từ trong cổ tích bước ra

Đằm thắm sen hồng nét miệng như hoa Thon búp tay ngà têm trầu cánh phượng Vạt áo đôi tà sông Cầu sông Đuống Nàng Tấm đây mà… bống bống bang bang

Em đã về rồi cô Tấm đảm đang Thương cái dáng gầy nhọc nhằn mưa nắng Xưa mái tranh nghèo chân bùn tay lấm Chiu chắt ngọt ngào vào trái thị thơm

Xin một lần làm hoàng tử của em Ru giấc xoan đào võng đưa kẽo kẹt Vàng ảnh vàng anh… ơi người ngoan nết “Phải duyên thì về… em nhé… vợ anh”

Trời Hà nội thu nhuộm áo em xanh Hay tại có người làm nên cổ tích Cô Tấm ngày xưa về trong đời thực Sao tôi ngỡ ngàng… như trong giấc mơ…

(Tác giả: Phan Thu Hà)

3.3 Em – Người đàn bà

Em – Người đàn bà luôn có những khát khao Khi đam mê thì rất khó từ bỏ Đường tới đích gặp vô vàn gian khó Đôi chân này em sẽ cố vượt qua

Em – Người đàn bà không mơ ước xa hoa Chỉ bình dị như con người mình vốn có Những lúc cần nhẹ nhàng như cơn gió Nhưng khi cần cũng đanh đá chua ngoa

Em – Người đàn bà tỉ mỉ và sâu xa Luôn tự tay cất đồ dù cũ kỹ Đặt lên môi những nụ cười hoan hỉ Dù trong lòng còn nặng những nỗi đau

Em – Người đàn bà mặc nước mắt rơi mau Như cơn mưa giữa ngày ngâu tháng bảy Em xót xa trước cảnh đời ngang trái Đồng cảm với người vơi bớt buồn thương

Em – Người đàn bà đặt bút viết vần thơ Em cứ viết về điều luôn tồn tại Như đốm lửa âm ỉ luôn cháy mãi Dù tâm hồn còn đó những chênh vênh

Em – Người đàn bà thả nỗi buồn vào tim Sợ vô tình làm cho ai cay mắt Nên một mình em chăm chỉ góp nhật Tạo niềm tin cho chính bản thân mình.

(Tác giả: Thanh Tâm)

3.4 Chào phụ nữ Việt Nam

Chào người phụ nữ Việt Nam Thương yêu quý trọng âm thầm khắc ghi Nhọc nhằn vất vả ngại chi Mẹ hiền tần tảo chỉ vì con ngoan

Giữ gìn đất nước giang san Mặt hoa da phấn giỏi giang khôn lường Cho dù đau khổ bi thương Chờ chồng hóa đá xem thường nắng mưa

Họa thi, ca hát, thêu thùa Kinh doanh, buôn bán thi đua góp phần Trái tim trong sáng nghĩa nhân Hy sinh chịu đựng ân cần chăm lo

Trẻ em khuyết tật dại khờ Cô đơn kiếp sống cậy nhờ đáng thương Tình yêu tỏa sáng thơm hương Hoa hồng trao tặng khiêm nhường đẹp thay

Nhìn càng đắm ngắm càng say Bên nhau giữ vẹn thảo ngay nghĩa tình Chúc cho phụ nữ đẹp xinh Gieo nguồn hạnh phúc lung linh rạng ngời.

(Tác giả: Phan Hạnh)

3.5 Phụ nữ Việt Nam

Phụ nữ Việt Nam thật đẹp xinh Chị em, các cháu đều lung linh Tề gia trị Quốc tham gia cả Đâu phải nam nhi gánh một mình!

Phụ nữ Việt Nam thật đảm đang Xứng danh phụ nữ “ba sẵn sàng” Việc nước việc nhà đều gánh vác Đi đầu nhiều việc quả hiên ngang.

Phụ nữ Việt Nam rõ là oai Văn hay võ giỏi… kém nào ai Cưỡi voi phất cờ dựng nghiệp lớn Nhị vị Trưng Vương sáng danh hoài.

Phụ nữ Việt Nam đảm việc nhà Chồng có say xin chẳng kêu la Quá đà các anh có lạc bước Cũng là phụ nữ Việt Nam mà.

Phụ nữ Việt Nam giỏi quá ha Chăm dạy con cái rạng sơn hà Một tay nuôi dạy do mẹ cả Bởi vì ba còn công tác xa.

Phụ nữ Việt Nam quả anh hùng Trung hậu bất khuất lại kiên trung Công – dung – ngôn – hạnh đầy đủ cả Phụ nữ Việt Nam… quả anh hùng!

(Tác giả: Lê Phan Bách)

3.6 Người chị anh hùng trong trái tim em

“Người nghệ sĩ lang thang trên phố” Gom góp chuyện đời xây những vần thơ Có câu chuyện mãi đi vào quá khứ Nhắc lại nỗi đau trong tiếng nhạc buồn Lòng tự hỏi? Qua bao mùa thế kỷ Đã có ai? biết nhiều về Chị của tôi Người nghệ sĩ đẹp tựa ánh trăng rằm Tóc bạc trắng theo chiều dài đất nước Lời thơ hát sao Anh chỉ đưa vào bài hát Mà chẳng nói gì đến vợ của Anh Có đôi lúc em thẫn thờ tự hỏi? Đất nước mình sao nước mắt mãi cứ rơi… Cố nuốt ngược dấu kín chuyện không hề khơi lại… Dùng lời ca thay tiếng thét bão lòng…

Chuyện kể rằng… Một đêm ấy… trên đường hành quân bên vùng ven… tiến dần vào thành phố Giải phóng Sài gòn rực rỡ cờ hoa Lặng lẽ trong đêm một rừng người chiến sỹ Chuyển động thần kỳ như rắn Hổ mang Bỗng! Có tiếng khóc ré lên giữa không gian tĩnh mịch… Lộ mất rồi! Đồng đội của tôi ơi Lệnh truyền xuống… Phải dập ngay tiếng khóc Vì trận sát thương này bao chiến sĩ phải hy sinh Những người Mẹ miền Bắc vừa tiễn con vào chiến dịch Nước mắt… mùi hương lúa nồng nàn của Mẹ còn vương trên áo lính Mặt chiến sĩ ngơ ngác nhìn vào khoảng đêm tối mông mênh… Chị giật thót ôm chầm con lần cuối… Phản xạ nhanh liền bịt mũi bé thơ Trời đất như quay cuồng trong phút chốc lặng câm Tiếng khóc thét bặt im… rơi vào khoảng đêm… khô khốc Đoàn rắn Hổ mang tiếp tục trườn trong đêm lặng lẽ… Chỉ có Chị của tôi ngồi ôm bé thẫn thờ… Nước mắt còn đâu cho Chị chảy Sức đã quỵ rồi… gục đầu… lặng lẽ nhìn con… Cháu bé gái được chuyền qua bao tay đồng đội Như một lời kính cẩn sự hy sinh Đêm thành phố vùng ven có ngàn ngôi sao lấp lánh… Xin được ngỏ lời cảm ơn Mẹ Việt nam Nơi phương Bắc hậu phương theo dõi bước quân hành Nhờ có Chị phút cao trào làm nên lịch sử Mới có những người còn được trở về với Mẹ hôm nay.

Trút nỗi lòng sâu thẳm trái tim Anh Những bài hát về Mẹ từ đây xuất hiện Có bao giờ? Bạn biết tâm tư người nghệ sĩ Mất mát đau thương mới trải hết tâm tình Bằng bất tận ngôn từ trong cảm xúc Tặng cho đời những bài hát vinh danh Nhưng! Chị tôi thì mãi chẳng được ghi danh Như những kẻ tự phong mình lẫm liệt Thôi chị ạ! Chỉ có chúng em những người luôn bên Chị Cuộc đời này vẫn rất đáng yêu Chị và Anh là hai ngôi sao sáng lung linh Còn sáng mãi trong lòng người ngưỡng mộ

Những người lính Hoa lư Miền Cố đô lịch sử Chắc cũng tự hào vì có mặt trong đoàn quân… đêm ấy giải phóng Sài gòn Em trở về thăm được Cố đô xưa Xin hát tặng bài ca Cô giải phóng Và với chị là bài ca luôn bất tận Hành trình về nguồn tìm mẹ Việt Nam Anh Hùng!

(Tác giả: NS Lâm Bình)

3.7 Anh hãy yên lòng

Chiều nay gió bấc thổi về Sương mù giăng mắc tái tê nỗi lòng Hướng về phương Bắc em trông Biên cương nơi ấy có chồng yêu thương

Anh đi trên mọi nẻo đường Tuần tra biên giới đẫm sương muối dày Lá rừng xào xạc gót giày Đạp lên mỏm đá bám đầy rêu xanh

Nhớ anh em tự dỗ dành Đã là vợ lính phải đành hy sinh Bao đêm thao thức một mình Khát khao theo ánh trăng xinh thăm chàng

Tháng này lúa chín trổ vàng Gặt xong em sẽ xuất đàn heo con Vắng anh em nhớ mỏi mòn Em luôn cố gắng đỡ đần mẹ cha

Thay anh chăm sóc nội già Vẹn tròn chữ hiếu cửa nhà ấm êm Trăng khuya rớt xuống bên thềm Đan xong tấm áo gửi thêm anh dùng

Tình em ngọn lửa bập bùng Sưởi anh ấm áp đi cùng tháng năm.

(Tác giả: Trương Túy Anh)

3.8 Nhờ có em

Nhờ có em, anh mộng mơ vui vẻ Yêu cuộc đời và yêu những vần thơ Bớt lo âu, bớt suy nghĩ vu vơ Bởi vì em bảo anh nên như thế.

Nhờ có em anh trở nên mạnh mẽ Biết đương đầu với những khó khăn Bởi cuộc sống có những điều không thể Phải sống chung, phải chấp nhận thôi anh.

Nhờ có em anh trở thành giàu có Giàu tình thương, giàu nhân nghĩa ở đời Biết sẻ chia lòng cảm thấy thảnh thơi Bởi em bảo anh là người nhân hậu.

Nhờ có em thơ anh thường bay bổng Rất đời thường không trống rỗng phiêu diêu Và anh bảo: em thật là kỳ diệu Cảm ơn em – Người phụ nữ Việt Nam.

(Tác giả: Hồ Viết Bình)

3.9 Người con gái Việt Nam

Người con gái Việt Nam “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” Xứng danh tám chữ vàng Lời Bác Hồ đã tặng.

Trong chiến tranh Phụ nữ chấp nhận sự hy sinh thầm lặng Nén tiếng tơ lòng vì tiếng gọi quê hương Tiễn anh lên đường Em gửi cả tuổi thanh xuân theo chiều dài đất nước Bao năm trông đợi hoà bình, thầm một điều ước Mong anh về đoàn tụ với gia đình.

Người con gái Việt Nam trong thời bình Đảm đang, năng động, tài tình biết bao Công tư khó nhọc kể xiết bao Nụ cười vẫn toả nắng đẹp thanh tao nhẹ nhàng

Phụ nữ cũng góp phần thêm thắng lợi vẻ vang Trên bục đài vinh quang Bằng những tấm huy chương Làm rạng danh đất nước Việt Nam Sánh vai cùng bạn bè quốc tế

Hình ảnh cô gái Việt Nam sao đẹp, sao đáng yêu đến thế! Thướt tha trong tà áo dài tô đẹp bức tranh quê Đẹp đến nao lòng, đẹp đến say mê Như vầng ánh dương buổi bình minh mới rạng

Hỡi cô gái Việt Nam, em là nguồn ánh sáng Thắp cuộc đời anh qua những đêm đông Cùng sẻ chia, vượt gian khó bão giông Trao hạnh phúc, ươm tình ta đầy hương sắc

Cô gái Việt Nam dù ở phương Nam hay miền Bắc Đẹp rạng ngời không chói loá kiêu sa Trọn vẹn giỏi giang cả việc nước, việc nhà Vẻ đẹp ấy sao bút nào tả hết

Ơi cô gái Việt Nam dịu dàng thân thiết Tự hào về em – người con gái tôi yêu Phụ nữ Việt Nam vẻ đẹp yêu kiều Như hoa của đất trời muôn đời tươi sáng mãi.

(Tác giả: Lê Mỹ Hường)

3.10 Người phụ nữ Việt Nam

Đây người phụ nữ Việt Nam Tóc mây óng mượt, dịu dàng xinh tươi Long lanh ánh mắt sáng ngời Nghiêng nghiêng vành nón, nụ cười nở hoa

Xưa nay việc nước việc nhà Hai vai gánh vác thật là đảm đang Bác Hồ tặng “tám chữ vàng” Biểu dương Phụ nữ Việt Nam anh hùng!

Ngày xưa Bà Triệu, Bà Trưng Đánh quân Phương Bắc lẫy lừng võ công Diệt thù giải phóng non sông Chị Khai, Chị Sáu… anh hùng thời nay

Hiến dâng khối óc, bàn tay Kinh doanh, sản xuất, cấy cày tăng gia… Bao người phụ nữ tài hoa Góp phần xây dựng nước nhà phồn vinh

Thủy chung, son sắt nghĩa tình Đẹp sao Phụ nữ nước mình xưa nay!

(Tác giả: Phan Hoàng)

3.11 Em là con gái Việt Nam

Em là người con gái Việt Nam Trung hậu đảm đang lại hay làm Thời chiến em xông pha lửa đạn Thời bình về lại em giỏi giang.

Sướng khổ buồn vui vẫn không màng Đói nghèo nheo nhóc khổ đeo mang Em vẫn cười vui như hoa nở Không oán than đời kiếp hồng nhan

Bởi em là phụ nữ Việt Nam Đức hạnh trong em mát ngọt lành Ngày đêm chăm chút chồng con cái Nắng dải mưa dầu không trách than

Công dung ngôn hạnh em đều có Trả nghĩa ơn đời ai biết cho Vượt bao gian khó đời xuôi ngược Không quản thân đời khúc quanh co.

(Tác giả: Bình Minh)

3.12 Vợ

Có những lúc trốn xô bồ ta về tựa vào em Như con tàu viễn dương thả neo bám vào đất mẹ Cuộc đời lặng thầm, cuộc đời gào thét Trở về bên em ta trở lại chính mình

Nhân gian tưởng rộng nhường kia mà té ra nhỏ hẹp Đi hoài vẫn có tiểu nhân Em nâng đỡ mỗi khi ta mệt mỏi Mỗi khi ta chuẩn bị ăn đòn

Có một mái nhà, có một tình yêu Ta thành kẻ giàu sang và phú quý Em như hòn đảo chìm chứa đầy châu báu Ta để dành dự trữ lúc nguy nan

Đã từng có lúc bị gục niềm tin Ta vịn tình yêu em đứng dậy Ta trốn chạy cô đơn bằng bao dung nhân hậu Mỗi khi cuộc đời buồn ta lại nhớ về em…

Mái nhà em chỉ giản dị thế thôi Mà giông gió bão bùng em che hết cả Cả anh nữa, dẫu hoang sơ đến vậy Khi trở về lặng lẽ gã chồng ngoan…

(Tác giả: Nguyễn Duy Nhuệ)

3.13 Kể từ giờ

Kể từ giờ em hãy sống vì em Dù mạnh mẽ, hay yếu mềm, cũng được Miễn thản nhiên cười và vô tư bước Đau khổ hay không là tự do mình.

Kể từ giờ em phải thật là xinh Rạng rỡ yêu đời dù mưa hay nắng Không phải để cho người nào nhìn ngắm Bởi thanh xuân ngắn lắm, sắp qua rồi…

Kể từ giờ em phải sống thật vui Để chôn vùi nỗi buồn vào quá khứ Ai tổn thương mình thì cũng nên tha thứ Bởi sau cùng em đáng được bình yên.

Kể từ giờ không phải nhớ hay quên Không muộn phiền vì một người nào nữa Vui đi em, nếu không thì sẽ lỡ Chuyến tàu mang hạnh phúc đến ga rồi.

(Tác giả: Du Phong)

4. Thơ về phụ nữ phong kiến xưa qua văn phong của “Bà chúa thơ Nôm” – Hồ Xuân Hương

Trong nền văn học trung đại Việt Nam, Hồ Xuân Hương được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm” với nhiều bài thơ về phụ nữ vô cùng sâu sắc. Với giọng văn hóm hỉnh, nhẹ nhàng nhưng sâu cay, thi sĩ đã nói lên được sự khổ cực, cay đắng của thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa.

4.1 Bánh trôi nước

Thân em vừa trắng lại vừa tròn, Bảy nổi ba chìm với nước non Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn Mà em vẫn giữ tấm lòng son.

4.2 Lấy chồng chung

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng Chém cha cái kiếp lấy chồng chung Năm chừng mười họa hay chăng chớ Một tháng đôi lần có cũng không Cố đấm ăn xôi xôi lại hỏng Cầm bằng làm mướn mướn không công Nỗi này ví biết dường này nhỉ Thời trước thôi đành ở vậy xong.

4.3 Thương thay phận gái

Thương thay phận gái cũng là người Nỡ bỏ xuân xanh quá nửa đời Ông Nguyệt nỡ nào trêu quải mãi Chị Hằng khéo nhẽ éo le thôi Hoa còn phong nhụy ong ve vẩy Gió đã phai hương bướm tả tơi Quá ngán thợ trời ghê gớm bấy Xuân xanh được mấy chút thương ôi.

4.4 Vô âm nữ

Mười hai bà mụ ghét gì nhau Đem cái xuân tình cắm ở đâu Rúc rích thây cha con chuột nhắt Vo ve mặc mẹ cái ong bầu Nào ai biết được vông hay chóc Nọ kẻ chia ra cuống mấy đầu Thôi thế thời thôi thôi cũng rảnh Trăm năm càng khỏi tiếng làm dâu

4.5 Tự tình 1

Tiếng gà văng vẳng gáy trên bom, Oán hận trông ra khắp mọi chòm. Mõ thảm không khua mà cũng cốc, Chuông sầu chẳng đánh cớ sao om. Trước nghe những tiếng thêm rầu rĩ, Sau giận vì duyên để mõm mòm. Tài tử văn nhân ai đó tá? Thân này đâu đã chịu già tom!

4.6 Tự tình 2

Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn, Trơ cái hồng nhan với nước non. Chén rượu hương đưa say lại tỉnh, Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn, Xiên ngang mặt đất, rêu từng đám. Đâm toạc chân mây, đá mấy hòn. Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại, Mảnh tình san sẻ tí con con!

4.7 Tự tình 3

Chiếc bánh buồn vì phận nổi nênh, Giữa dòng ngao ngán nỗi lênh đênh. Lưng khoang tình nghĩa dường lai láng, Nửa mạn phong ba luống bập bềnh. Cầm lái mặc ai lăm đỗ bến, Giong lèo thây kẻ rắp xuôi ghềnh. Ấy ai thăm ván cam lòng vậy, Ngán nỗi ôm đàn những tấp tênh.

4.8 Chửa hoang

Cả nể cho nên hóa dở dang, Nỗi niềm có thấy hỡi chăng chàng? Duyên thiên chưa thấy nhô đầu dọc, Phận liễu sao đành nẩy nét ngang Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa? Mảnh tình một khối thiếp xin mang. Quản bao miệng thế lời chênh lệch, Không có nhưng mà có mới ngoan.

4.9 Thương

Há dám thương đâu kẻ có chồng, Thương vì một nỗi hãy còn không. Thương con cuốc rũ kêu mùa Hạ, Thương cái bèo non giạt bể Đông. Thương cha mẹ nhện vương tơ lưới, Thương vợ chồng Ngâu cách mặt sông. Ấy thương quân tử thương là thế, Há dám thương đâu kẻ có chồng.

4.10 Canh khuya

Canh khuya văng vẳng trống canh dồn Trơ cái hồng nhan mấy nước non Chén rượu hương đưa say lại tỉnh Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn Xiên ngang mặt đất rêu từng đám Đâm toạc chân mây đá mấy chòm Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại Mảnh tình son trẻ tí con con.

4.11 Đề tranh tố nữ

Hỏi bao nhiêu tuổi hỡi cô mình? Chị cũng xinh mà em cũng xinh Ðôi lứa như in tờ giấy trắng. Nghìn năm còn mãi cái xuân xanh. Xiếu mai chi dám tình trăng gió, Bồ liễu thôi đành phận mỏng manh, Còn thú vui kia sao chẳng vẽ, Trách người thợ vẽ khéo vô tình.

Xem thêm: Tuyển chọn 30 bài thơ hay nhất của thi sĩ Hồ Xuân Hương

5. Thơ hay về vẻ đẹp của người phụ nữ

5.1 Người đàn bà đuổi bắt bóng hoàng hôn

Hoàng hôn ngả dài Theo dáng đổ liêu xiêu Người đàn bà nâng niu chút bóng chiều sót lại Đếm bước chân quen nhạt dần miền nắng trải Nhặt nỗi cô đơn hoang hoải ngấm men đời.

Sợ nắng vội tan Một ngày trên bến đợi Từng đàn chim chiều sẽ chới với về đâu Thèm một bàn tay kết lại phép nhiệm màu Nỗi buồn đi qua sẽ là ngày hạnh phúc.

Ngắm bóng đổ dài Khuất trong niềm lặng lẽ Người đàn bà dặn mình thôi nhé giọt lệ rơi Hoàng hôn sẽ lại về nơi bến vắng êm trôi Rong ruổi chốn nhân gian điểm trang cho ngày cũ.

Nhấm nháp cô đơn Dưới hoàng hôn ấp ủ Theo mưa nắng nghiêng mình mùa lá rụng chơi vơi Nỗi nhớ ngang qua đâu đó phía chân trời Mái tóc ngày xanh phôi pha màu sương gió.

Người đàn bà đuổi hoài bóng hoàng hôn ráng đỏ Chỉ mong được một ngày ngắm rõ thế nhân thôi…

– Phú Sĩ

5.2 Ngày của em

Ngày mai, rồi những ngày mai Tròn căng quỹ đạo kéo dài đường ngôi Từ ngày nâng chén giao bôi Con đường hữu hạnh dáng ngồi trà mi.

Mái xanh lọn tóc xuân thì Diễm trang gót bước rèm mi chương đài Blouse trắng phủ vành vai Bàn tay “từ mẫu” an bài nghiệp duyên.

Thắm hồng đôi má kiều tiên Hành trang trĩu nặng cam tuyền bờ môi Tháng ngày rắc giọt mồ hôi Trang đời nhuộm đẹp dáng ngồi y khoa.

Chiều bên song ánh huy tà Đong đầy hoài bão hôm qua bây giờ Con đường không phải giấc mơ Mà trong khát vọng cập bờ lao lung.

Tân toan nhàu rối tơ chùng Nỗi đau thế sự cạn nguồn nhân sinh Bàn tay tiếp nối hành trình Phôi pha màu áo nụ quỳnh dao phai.

Tảo tần gió sớm mưa mai Sóng xao nếp áo đếm hài thời gian Nụ cười chấm phá trên toang Vị nhân sinh buộc hành trang lặng thầm.

Căng đầy hai chữ Đức Tâm Lương Y từ mẫu nhụy mầm pha lê Lối đi chung một nẻo về Canh chầy nghiêng bóng đam mê đêm dài.

Thời gian canh thỏ miệt mài Nguyệt tà chếch bóng hôm mai xoay vòng Buồng tim gội rửa trắng trong Niềm riêng bôi xóa điểm hồng nụ môi.

Bàn tay chuyên chở tiếng cười Khổ đau luân hoán niềm vui chan hòa Giấu đi màu tóc sương pha Phấn hưng khát vọng thiết tha cung đàn.

Nặng đầy màu áo dung nhan Ngày em chắp cánh hành trang ngọc ngà…

– Sưu tầm

5.3 Bài thơ ca ngợi phụ nữ

Thế gian cần có mặt trời Phụ nữ quan trọng trong đời đàn ông Khi xưa nhờ mẹ ẵm bồng Nuôi nấng dạy dỗ thành công với nhà

Lớn lên lập thất thành gia Cũng người phụ nữ của ta mặn nồng Chia sẻ gian khó cùng chồng Phụ nữ tự nguyện không mong đáp đền

Tình nghĩa phu thê vững bền Thuỷ chung son sắt bên nhau suốt đời Cho dù vật đổi sao dời Phụ nữ mãi mãi suốt đời chồng con

Miếng cơm manh áo vì con Phụ nữ chịu cực héo hon thân gầy Nuôi cho con được đủ đầy Mong con khôn lớn tương lai rạng ngời

Hy sinh vì con suốt đời Phụ nữ cao cả khắp nơi…kính chào.

– Sưu tầm

Xem thêm: Bổi hổi bồi hồi trước 30 bài thơ tình yêu xa dạt dào cảm xúc nhớ mong

Những người phụ nữ luôn giữ vị trí quan trọng trong cuộc sống chúng ta. Mẹ ta, chị ta, em gái hay đồng nghiệp, bạn bè, đó đều là những người phụ nữ giỏi giang, ấm áp và đóng vai trò không thể thiếu làm nên ta của ngày hôm nay. Qua những bài thơ hay về phụ nữ ta hiểu hơn về giá trị và vẻ đẹp của họ, giúp ta trân trọng và yêu thương hơn những người phụ nữ quanh mình.

Nguồn ảnh: Internet

Rate this post